Tìm Kiếm
Âu Lạc
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
  • English
  • 正體中文
  • 简体中文
  • Deutsch
  • Español
  • Français
  • Magyar
  • 日本語
  • 한국어
  • Монгол хэл
  • Âu Lạc
  • български
  • Bahasa Melayu
  • فارسی
  • Português
  • Română
  • Bahasa Indonesia
  • ไทย
  • العربية
  • Čeština
  • ਪੰਜਾਬੀ
  • Русский
  • తెలుగు లిపి
  • हिन्दी
  • Polski
  • Italiano
  • Wikang Tagalog
  • Українська Мова
  • Khác
Tiêu Đề
Bản Ghi
Tiếp Theo
 

Sống Trong Niềm Vui, Phần 6/7

Chi Tiết
Tải Về Docx
Đọc thêm

Anh chàng nọ nói: “Mấy ngày rồi tôi không ngủ”. Anh thứ hai hỏi: “Tại sao?” Anh thứ nhất nói: “Tôi chỉ ngủ ban đêm thôi”. Ha, ha, ha. Truyện cười gì đâu. Tôi không thấy truyện cười nào khác. Chắc là tôi chỉ đọc tới đây thôi. Phần còn lại tôi phải xem tiếp. Được không? Không thể nào tất cả mấy truyện này đều không hay được. Tốt, tốt. Lần sau, lần sau. Mình để nó ở đây. Được. Vậy là mình biết đã xem tới đây rồi. Xong rồi. Rồi. Mình sẽ xem cái này, coi có gì hay không. Rồi.

Ở New York, ở Vermont, trên đường đi dự đám cưới, hai vợ chồng mới nhận ra là mình để quên máy chụp hình, họ bèn dừng chân tại tiệm tạp hóa hy vọng mua được loại rẻ tiền dùng một lần thôi. Sally hỏi chủ tiệm: “Ông có máy chụp hình loại dùng rồi vứt đi không?” Người chủ đáp: “Coi kìa, bà mua thì mua, rồi muốn làm gì kệ bà chứ”. Hiểu hả? (Dạ hiểu.)

Tôi nghĩ mình nghe truyện này rồi, nhưng có thể quý vị chưa nghe. Ngày tựu trường, ông hiệu trưởng đi tuần tra, nghe thấy tiếng ồn ào khủng khiếp từ trong một lớp học. Ông vội vàng đi vô thấy một anh con trai cao lớn hơn mấy đứa kia, hình như cậu ta làm ồn nhiều nhất. Ông túm lấy cậu đó, kéo ra ngoài hành lang bảo cậu ta đợi ở đó cho tới khi được tha. Trở vào trong lớp, ông hiệu trưởng bắt mọi người ổn định lại trật tự, rồi thuyết giảng nửa tiếng đồng hồ về sự quan trọng của hạnh kiểm tốt, rồi ông nói: “Bây giờ có muốn hỏi gì không?” Một cô bé đứng lên rụt rè nói: “Thưa hiệu trưởng, cho thầy giáo chúng con vào lớp lại được chưa?” Thầy giáo này mới về trường.

Một khách hàng ở tiệm bán thú cưng không tin nổi sự may mắn của mình. (Người-thân-)vẹt mà anh mới mua biết ngâm thơ Shakespeare, bắt chước đào kép ô-pê-ra và biết ngâm anh hùng ca của Home bằng tiếng Hy Lạp mà chỉ có giá 600 đô thôi. Tuy nhiên, khi anh mang (người-thân-)chim về, chú không nói một tiếng nào. Ba tuần sau, anh khách hàng bực mình, thất vọng, trở lại tiệm đòi hoàn tiền lại. Ông chủ tiệm nói: “Khi chúng tôi có (người-thân-)chim này, chú biết ngâm thơ, hát như thiên thần. Bây giờ chú không làm được nữa thì anh muốn trả lại cho tôi sao? Thôi được rồi, vì lòng tốt tôi sẽ trả anh lại 100 đô”. Anh khách không còn cách nào khác, nhận tiền và ra khỏi tiệm. Khi cửa vừa mới đóng sau lưng, anh chàng nghe tiếng chú vẹt nói: “Đừng quên chia tôi một nửa nghe”. Trời ơi, tưởng đâu lừa lọc chỉ là việc của người thôi. Truyện vui thôi mà.

Anh chàng kia đang ngồi trong quán nước, nước mắt giàn giụa. Một người bạn đi vô hỏi tại sao anh không vui. Người đang khóc đáp: “Bác sĩ bảo tôi sẽ phải uống những viên thuốc này suốt phần đời còn lại”. Người bạn vui vẻ nói rằng nhiều người cũng phải uống thuốc mỗi ngày suốt đời mà. Người đang khóc đáp: “Chắc chắn rồi, nhưng bác sĩ cho tôi có 10 viên thôi”. Ngốc thật. Thường thường họ cho mình 10 viên, rồi sau đó mình trở lại, họ sẽ đưa thêm 10 viên nữa. Chỉ là vui thôi.

Một người đàn ông. Ồ, không phải, truyện khác. Tại lối vào một văn phòng lớn ở Luân Đôn, có một quyển sổ cho tất cả nhân viên ký tên vô khi họ đến mỗi sáng. Rồi đến lúc 9 giờ thư ký của quản lý, người sống trong một căn hộ nhỏ tầng trên của văn phòng, phải gạch một đường màu đỏ dưới cái tên cuối cùng trong sách, người nào đến sau đó phải giải thích tại sao đến trễ. Mỗi lần thành phố có sương mù, người đầu tiên đến trễ thường viết là: “Trễ vì sương mù”. Dưới đường kẻ màu đỏ trong sổ: “Trễ vì sương mù”, trễ thì phải giải thích tại sao trễ, tại vì sương mù. Sau đó người nào đến sau họ chỉ để dấu “như trên” bên dưới. Cùng lý do. Nhưng một buổi sáng sương mù nọ, người đầu tiên tới trễ đề là: “Vợ tôi sinh em bé sáng nay”. Ông ta không viết: “Trễ vì sương mù” như mọi khi, mà viết “Vì vợ tôi sinh em bé sáng nay”, đề ở dưới gạch đỏ. Và 20 hay 30 người đến sau đó cũng đề “như trên”, như mọi khi.

Tôi nghĩ là tôi đã kể truyện này rồi, nhưng mình kể lại phòng khi quý vị chưa nghe. Một ngày nọ, anh thợ lặn đang lặn sâu khoảng 6 mét dưới đáy biển… Trong thế giới dưới nước, 20 feet (~ 6 mét) dưới mực nước biển, anh trông thấy một anh chàng khác cũng đang ở độ sâu đó, nhưng không có mặt đồ người nhái hay gì cả, không đeo bình dưỡng khí, không gì cả. Anh thợ lặn sâu thêm khoảng 6 mét nữa, mấy phút sau lại thấy anh chàng kia cũng xuống theo. Anh thợ lặn lặn xuống sâu hơn 7 mét, và rồi người kia lại xuất hiện bên cạnh anh ta nữa. Anh hoang mang quá bèn lấy ra một tấm bảng và phấn không thấm nước, viết: “Sao anh ở sâu được dưới này mà không cần thiết bị?” Anh kia giựt tấm bảng và phấn, xóa mấy chữ của anh kia, rồi viết: “Tôi đang bị chìm. Đồ ngu!” Quý vị vẫn ổn chứ? (Dạ ổn.) Còn vài truyện nữa thôi.

Một sinh viên mới ở trường đại học tại Boston, quý vị biết đó, là sinh viên mới thì nhiều người không quen với khuôn viên trường cho nên hay đến lớp trễ. Không quen đường, nên họ bị lạc và đến muộn. Tuy nhiên, có ông giáo sư này không dung thứ vấn đề trễ nải, ông cho mọi người biết rõ rằng không một lý do nào có thể chấp nhận được. Thành ra, một hôm một sinh viên lảo đảo bước vào lớp trễ, mọi người thiết tưởng thế nào cũng có chuyện không hay từ ông giáo sư. Đúng vậy, ông giáo giận dữ, muốn biết lý do tại sao anh sinh viên đó trễ. Anh sinh viên hồi hộp trả lời: “Em phải xếp hàng mua sách giáo khoa mới của thầy”. Nhìn xuống tất cả học trò trong lớp, ông giáo sư hỏi: “Vậy à, vậy tại sao mấy em kia không đi trễ hết đi?” Mua sách giáo khoa thì không sao. “Tại sao các em không đi trễ hết đi?” Như là cùng chờ mua sách giáo khoa.

Anh thợ xây về nhà trong tình trạng say khướt, và loay hoay đậu được xe vào trong chỗ để xe, nhưng anh ta lại làm mình bị thương khi đụng trúng mấy cửa sổ kính làm hàng mẫu để trên kệ. Anh chàng bị mấy vết xước trên mặt, vội vàng chạy vào phòng tắm băng bó cho mình. Sáng hôm sau, đi vô bếp, bà vợ hỏi anh: “Đêm qua anh về nhà trong tình trạng say, phải không?” Anh trả lời: “Trời đất, đâu có! Hôm qua anh bị thương ở chỗ làm việc thôi”. Bà vợ nói: “Được rồi, nhưng làm ơn giải thích tại sao băng cá nhân dán khắp trên gương phòng tắm vậy”. Thay vì dán lên mặt, anh chàng lại dán lên gương. Trời ơi! Bất ngờ hả?

Ông Smith chưa bao giờ đi máy bay. Ông đọc rất nhiều về tai nạn máy bay. Một hôm khi một người bạn muốn chở ông đi bằng máy bay nhỏ của người đó… “Pane” là gì vậy, giống như “airplane”, đúng không? P-A-N-E? (Dạ không, sai chính tả.) (Lỗi đánh máy.) Máy bay nhỏ. Trời ơi, gõ sai chữ, làm người nước ngoài như tôi rối trí. …Máy bay nhỏ của người đó. ông Smith lo lắng lắm không biết có nên nhận hay không. Tuy nhiên, cuối cùng, ông được thuyết phục là nó rất an toàn và ông Smith lên máy bay cùng bạn. Người bạn khởi động động cơ và bắt đầu cho máy bay lăn ra đường băng sân bay, Ông Smith nghe nói đi máy bay nguy hiểm nhất là lúc cất cánh và hạ cánh, nên ông vô cùng sợ hãi và nhắm mắt lại. Một, hai phút sau, ông lại mở mắt nhìn ra cửa sổ máy bay, nói với bạn: “Nhìn kìa, người ta ở dưới đó nhỏ như con kiến, phải không?” Người bạn nói: “Đó là kiến mà. Chúng ta hãy còn ở dưới đất”. Khi ở trên máy bay nhìn xuống, người ta trông giống như kiến, thật vậy. Nhưng anh chàng này… Hay hả?

Bác sĩ bảo Johnson tập thể dục và đề nghị anh ta đi bộ đi làm. Như vậy sẽ tốt cho anh. Johnson nói như vậy chán quá. Bác sĩ nói: “Thôi được. Vậy thì anh vừa nói vừa làm cái gì đó. Lăn cái vòng lắc eo theo. Nó sẽ giúp cho anh bận rộn”. Thế là bệnh nhân làm theo như lời bác sĩ. Có nghĩa là làm gì đó trong lúc mình đi bộ, tôi nghĩ vậy. Lại sai chính tả nữa rồi. Trời ơi. Tôi sẽ không bao giờ thuê người này làm thư ký đâu. Bệnh nhân làm theo như lời bác sĩ. Để tránh đồng nghiệp dòm ngó, anh ta không mang theo vòng lắc eo. “Hula hoop” là gì vậy? (Cái vòng tròn đó ạ. Cái vòng mà mình hay lắc quanh eo. Nó là….) Ồ, tôi hiểu rồi, hiểu rồi. OK. Vừa đi vừa lắc vòng, (Lăn nữa.) vừa xoay vừa đi cùng lúc. Anh ta giấu cái vòng lắc eo đó ở bãi đậu xe nhân viên thay vì đem vô văn phòng. Một hôm, người trông bãi đậu xe nói với… tên anh đó là gì? …Johnson, rằng một cái xe hơi đã làm hư cái vòng lắc eo. Người trông bãi đậu xe nói: “Đừng lo, ngày mai chúng tôi sẽ cho anh một cái mới”. Nhưng Johnson nói: “Ngày mai? Vậy tối nay làm sao tôi về?” Thói quen khó bỏ hả?

Một cô giáo dạy ở nhà thờ vào ngày Chúa Nhật nói với học trò tầm quan trọng của việc làm cho người khác vui. Cô nói: “Này các em, các em có khi nào làm người khác vui không?” Vui, sung sướng. Một cậu bé nói: “Thưa cô, em có làm cho một người vui, ngày hôm qua”. “Tốt lắm, ai đó?” “Bà của em”. “Giỏi lắm, bây giờ cho mọi người biết em đã làm cho bà em vui thế nào”. “Thưa cô, hôm qua em đến thăm bà và ở lại với bà 3 tiếng đồng hồ. Rồi em nói: ‘Thưa bà, con về đây’. Bà em nói: ‘Ờ, bà vui lắm’.” Xong chưa?

Vì tôi thường phải đón xe buýt đi làm trước khi mặt trời mọc. Họ viết ở đây “đi lòm”. Công việc của tôi… Tôi lo rằng tài xế xe buýt nhiều khi không trông thấy tôi trong màn đêm, nên tôi gắn miếng phản quang vào hộp đựng đồ ăn trưa của tôi và mặc một chiếc áo chạy bộ màu cam chói, có những đèn nhỏ nhấp nháy. Buổi sáng đầu tiên, tôi bắt đầu mặc nguyên bộ mới này, xe buýt chạy vụt qua nhưng sau đó dừng lại. Tôi chạy tới và bắt kịp. Tôi lên xe hỏi ông tài xế: ‘Anh không thấy tôi sao?’” Ông tài xế nói: “Tôi có thấy nhưng tôi tưởng anh là biển báo giao thông”. Trong tối, biết không…

Photo Caption: “Một Bó Hoa Tình Thương Dành Tặng Những Con Người Từ Bi Từ Toàn Thể Thiên Nhiên Chúng Em, Từ Nước Và Đất”

Tải ảnh xuống   

Xem thêm
Tất cả các phần (6/7)
1
Giữa Thầy và Trò
2026-04-16
2777 Lượt Xem
2
Giữa Thầy và Trò
2026-04-17
2458 Lượt Xem
3
Giữa Thầy và Trò
2026-04-18
2217 Lượt Xem
4
Giữa Thầy và Trò
2026-04-19
2044 Lượt Xem
5
Giữa Thầy và Trò
2026-04-20
1908 Lượt Xem
6
Giữa Thầy và Trò
2026-04-21
1704 Lượt Xem
Xem thêm
Video Mới Nhất
Giữa Thầy và Trò
2026-04-21
1704 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-20
1415 Lượt Xem
44:23

Tin Đáng Chú Ý

834 Lượt Xem
Tin Đáng Chú Ý
2026-04-20
834 Lượt Xem
Lời Thánh Khải
2026-04-20
1259 Lượt Xem
Giữa Thầy và Trò
2026-04-20
1908 Lượt Xem
Chia sẻ
Chia sẻ với
Nhúng
Bắt đầu tại
Tải Về
Điện Thoại
Điện Thoại
iPhone
Android
Xem trên trình duyệt di động
GO
GO
Ứng Dụng
Quét mã QR,
hoặc chọn hệ điều hành phù hợp để tải về
iPhone
Android
Prompt
OK
Tải Về